Chào em, em "dậy rồi hả?", không biết sao lại ghé vào đây, nhớ anh
rồi đúng không… Hì anh đùa chút thôi ạ. Thật lòng, thời gian qua
anh đã bình tâm nhìn lại mọi chuyện. Anh biết mình sai khi đã quá
hiếu thắng, hay kiểm soát và để sự im lặng vô lý của mình làm em
mệt mỏi.
Anh vẫn nhớ mỗi sáng em gọi anh dậy, nhớ cả thói quen nhắn "anh
vừa đến công ty ạ" hay những câu "anh nè", "yêu em ạ", "dẹ"... Anh
cũng nhớ những món đồ chua em thích, nhớ quán sứa, hàng lạp xưởng
12k, hay cả những lần hai đứa đi tìm quán rẻ rồi cùng ngồi chấm
điểm xem có quay lại hay không. Thiếu đi những điều bình dị đó,
anh thấy trống trải vô cùng.
Anh đang học cách bớt đi cái tôi và sự trẻ con để học cách tin
tưởng em nhiều hơn. Anh muốn thương em một cách đúng đắn — nhẹ
nhàng, bao dung và thực sự tôn trọng không gian riêng của em.
Anh không dám hứa gì lớn lao, chỉ mong em cho anh cơ hội để làm
tốt hơn chính mình của trước đây. Nếu em còn thương anh một chút,
mình thử lại lần nữa, nhẹ nhàng hơn được không em?